Câu chuyện về cô ấy, ngôi sao xa xôi

Xin chào mọi người, 

Mục đích chính mình viết câu chuyện này là dành cho những bạn yêu đơn phương, thích một người, nhưng vẫn là một ngôi sao xa xôi mang lại nguồn động lực, nguồn năng lượng rất lớn. Không có ý đưa ra lời khuyên hay phải làm như thế nào, nên làm như nào, mà chỉ muốn ai đọc được, rơi vào hoàn cảnh đó sẽ cảm thấy được thoải mái, trải lòng hơn trong cuộc sống.

 

Câu chuyện của t bắt đầu khi t bắt đầu ra trường, lao vào cuộc sống mới, với những thử thách và khó khăn mới. Lúc đó, cảm giác mọi thứ xung quanh thay đổi quá lớn, những thách thức mới ập tới 1 cách rất nhanh và hoàn toàn rất khác với những gì trên giảng đường Đại Học, những áp lực đè lên mà không biết 1 cách tốt để vượt qua. Rồi cuộc sống cứ diễn ra như thế, cảm giác không dễ dàng chút nào, nhưng rồi cũng dần quen và thích nghi để vượt qua nó.

Rồi một lần nảy ra ý tưởng sẽ đi bán sản phẩm cho cô ấy, mời cô ấy đi café, tiện rủ thêm đám bạn (lúc đó chỉ nghĩ đơn giản: ra chém gió vui là chính, bán chắc gì đã thành, mà cũng muốn thử 1 lần). Nói sơ qua 1 chút về cô ấy: biết nhau vì học chung lớp, thời gian này cũng bình thường, không để ý gì nhiều (vì khi đó chỉ có 1 suy nghĩ cố gắng học đậu Đại học cái đã rồi tính tiếp).

 

Qua lần gặp đó, kiểu là gặp lại một người bạn đã lâu không gặp, nghe cô ấy chia sẽ là khó khăn khi đi tìm việc, những chuyện vu vơ về cuộc sống khi ra trường, cũng chưa có ấn tượng hay chú ý gì hết.

Rồi sau đó khá lâu, dịch ập tới, cuộc sống hối hả thường nhật hàng ngày chậm lại. Những người bạn học chung khi xưa: lâu ngày gặp nhau, tạo thành 1 nhóm chơi chung với nhau, cùng đi chơi với nhau, ngày càng thân thiết. Đây là khi t để ý cô ấy, hiểu thêm về cuộc sống hiện tại, những điều khó khăn, trắc trở và áp lực khi đi làm.

 

Một buổi tối, cả nhóm rủ nhau tập hợp lại ở 1 quán café thân quen, cùng chơi game thân thuộc. Khi đó t vô tình để ý cô ấy lướt Instagram, lướt những mục về thời trang… rất kiểu bình dị, nhẹ nhàng. Sau buổi đó để lại trong t nhiều cảm nhận, suy nghĩ hơn về cô ấy.

 

T cảm nhận qua 1 thời gian, chắc cũng khá đủ dài, cô ấy là người con gái trong sáng, giản dị, đơn giản, muốn cuộc sống bình yên, không phải tranh đua. Biết lo nghĩ, suy nghĩ cho người khác, sống độc lập, không phụ thuộc vào người khác. Đó là lý do chính mà t để ý và bắt đầu thích cô ấy. Đương nhiên là có cả thích về ngoại hình, nhưng đó không phải là yếu tố chính, quyết định khi thích cô ấy, vì t đã quen biết cô ấy từ khá lâu, tính tới thời điểm này cũng đã 8 năm, nếu mà có thích, hay 1 chút để ý thì chắc quan tâm tới cô ấy lâu rồi.

 

Đó là khi t nhận ra tính cách cô ấy là người mà t đang tìm kiếm lâu nay. Vì t là hay suy nghĩ rất nhiều, nghĩ ngợi về nhiều điều, và ít khi nói ra chia sẻ với người khác (thiên về hướng nội). Còn cô ấy thì giống như một tia sáng, hay hướng tới những điều tích cực, không cần phải nghĩ ngợi quá nhiều mà cứ chill tận hưởng những điều đã và đang tới, mà không cần phải quá để ý nhiều chuyện cũ-đó là điều mà t thiếu và luôn hướng tới.

 

CUỘC SỐNG CỦA T KHI ĐÓ GIỐNG NHƯ 1 CON THUYỀN NHỎ VÌ MỖI NGÀY NÓ ĐỀU VÔ BỜ BẾN, TRÔI DẠT NGÀY QUA NGÀY, CÒN CÔ ẤY NHƯ MỘT NGÔI SAO, SOI SÁNG BẦU TRỜI ĐÊM U ẤM TRONG LÒNG T, LÀ MỘT NGUỒN ĐỘNG LỰC MÀ KHÔNG CÓ KHÓ KHĂN NÀO KHIẾN T KHÔNG THỂ VƯỢT QUA.

VÀ KỂ TỪ NGÀY HÔM ĐÓ, KHÔNG CÓ NGÀY NÀO T KHÔNG NGHĨ VỀ CÔ ẤY, LUÔN TỰ HỎI CÔ ẤY ĐANG LÀM GÌ, CÓ CẦN GIÚP GÌ HAY KHÔNG ?

 

Nhưng đó chỉ là suy nghĩ thiên hướng về mặt cảm xúc, còn khi nói về mặt lý trí 1 chút: thì cơ hội cho t là chưa tới 1%, có thể là 0%. Vì trong quá trình tiếp xúc t biết mình với cô ấy chỉ là 1 người bạn bè ở mức dưới bình thường, có một khoảng cách rất lớn. Nên t biết con đường nếu t quyết định thích cô ấy sẽ rất trập trùng, rất nhiều khó khăn thử thách. Giống như đi trên con đường mà có cả trăm nghìn mũi tên bắn lên trời, và bất chợt găm trúng mình không biết lúc nào. Và sẽ không có ai giúp cả.

 

Nếu đó là t trước đây thì t sẽ không có đủ dũng khí để tiến bước. Nhưng cũng chính vì nó, đã để lại quá nhiều điều t hối hận. Và t đã bắt đầu bước những bước đầu trong hành trình đó.

 

Nếu ai đó hỏi t ngay tại thời điểm này (khi đã biết được kết quả): có muốn thay đổi, sửa đổi quyết định khi đó hay không. Thì câu trả lời vẫn là không, vì nếu t không dám bước thì đó chính là điều t hối hận mãi về sau

 

Mục tiêu t đề ra đơn giản là: làm những việc khiến cô ấy vui thôi, vì cô ấy vui là t cũng vui rồi, (thời gian t đề ra là 2 năm), cũng chẳng mong chờ hay ước nguyện 1 điều gì đó tốt đến, hay mơ mộng quá xa vời cả, chưa 1 lần nghĩ tới nếu có ngày đó sẽ ra sao, ngay cả trong mơ!! 

 

Quá trình theo thích, theo đuổi cô ấy t đã mắc rất nhiều sai lầm (theo t là như thế):

 

Sau buổi tối café hôm đó, cả nhóm rủ nhau đi 1 chuyến đi về huyện cách khá xa, do quyết định 1 cách nhanh chóng nên sự chuẩn bị là rất ít. Rồi có 1 chuyện không may xảy đến là cô ấy bị té xe thương tích khá nặng ở nhiều nơi, lúc đó t cũng rất lo vì đó cũng có 1 phần lỗi lớn đến từ t. Nên sau đó cô ấy cũng ít đi chơi được hơn.

 

Trong thời gian này t có âm thầm giúp cô ấy những điều nhỏ nhặt.

 

Tiếp đó có 1 buổi xem phim, lúc đầu t tưởng cô ấy không đi nhưng cuối cùng cũng đến. Khi đó cũng khá mừng nhưng biết 1 điều là cô ấy đang quen 1 người khác, cũng khá buồn nên đã dẫn tới rất nhiều việc làm sai mà đến tận nay cũng khó có cơ hội xin lỗi.

Khi xem phim về t có nhắn tin 1 cách vu vơ, đại khái là sẽ chờ cô ấy 2 năm, cũng chẳng biết mục đích chính khi nhắn tin là gì nữa, nên đã làm cô ấy biết tình cảm của t, đương nhiên là bị từ chối (sai lầm đầu tiên). Nghĩ lại thì: khi cảm xúc không được tốt, tốt nhất là đừng động vào cái messeger để làm gì cả, chỉ thêm khó chịu cho cả hai thôi. Theo t cách tốt nhất, có thể là hẹn cô ấy ra gặp mặt là nói chuyện rõ với nhau 1 lần, có thể sẽ tốt hơn rất nhiều, vì những dòng tin nhắn đôi khi không thể diễn ra hết ý, mà còn khiến đối phương thêm phần khó chịu.

 

Sau đó khoảng cách giữa t và cô ấy ngày 1 xa hơn, cảm xúc tiêu cực khi đó trong t rất nhiều, mọi thứ chỉ thấy tối đen, nên hay chia sẻ những dòng story mang lại nhiều cảm xúc buồn, khiến cô ấy xem được càng thêm không vui. T cảm thấy khi cô ấy xem những dòng trạng thái đó: kiểu như t đang có ý trách móc, làm cô ấy thêm muộn phiền + cộng thêm với áp lực trong công việc buả vây là 1 sai lầm thứ 2 rất lớn của tôi. (T biết là khi đó, cô ấy rất muốn nói ra, nhưng sợ sẽ điều đó khiến t nhận thêm tổn thương nên cô ấy im lặng)

 

Thời gian vẫn trôi đi, dịch bệnh được kiểm soát, mọi thứ bắt đầu trở lại bình thường, nhịp sống vì thế cũng trở lại, khiến t cuốn vào vòng quanh công việc mà không có dịp nghỉ. Cuối ngày đi làm về t hay có thói quen đi qua con đường nơi cô ấy hay về nhà vì biết đâu có thể gặp nhau 1 cách thoáng chốc. Nên cũng lâu lâu có đi qua thấy nhau, cũng không biết cô ấy có nhận ra t không, nhưng ít giây đó khiến t có nguồn năng lượng tích cực rất lớn để vượt qua khó khăn trước mắt.

 

T bắt đầu tìm hiểu về những người bạn của cô ấy, t bắt đầu bắt chuyện, tìm cớ mua sản phẩm của bạn cô ấy bán với ý định tìm hiểu thêm về cô ấy, mà điều này đã là sai lầm thứ 3 của t, khi cách giải quyết vấn đề không tốt gây sự khó chịu đến cho đôi bên. (T muốn gửi lời xin lỗi đến bạn cô ấy vì những chuyện không vui đó)

 

Sai lầm thứ 4 là khi đến sinh nhật cô ấy, t không đủ dũng khí để có thể gửi tặng món quà 1 cách chân thành, mà tạo cho cô ấy 1 cách kiểu áp đặt, gây sự khó chịu rất lớn. Tính ra mục tiêu ban đầu là làm cô ấy vui, nhưng cuối cùng t lại thành 1 kẻ phiền phức, xen ngang vào cuộc sống của người khác… Còn thêm cả việc like hình ảnh cũ, gây cho 1 sự phiền toái không hề nhẹ: đúng là 1 kẻ phiền phức!!

 

T nhớ nhất 1 lần cô ấy nhắn tin nhờ t 1 việc, lúc đó rất rất vui vì cuối cùng cũng bớt trở thành kẻ phiền phức và làm được 1 việc có ý nghĩa (với t là thế). Cũng hẹn được 1 cái hẹn gặp cô ấy vào 1 ngày đẹp trời nào đó, t đã chuẩn bị, nghĩ đi nghĩ lại về 1 câu nói đủ hay, đủ xúc tích nói lên toàn bộ nỗi niềm trong lòng, nhưng … vẫn chắc không có dịp để nói rồi!!  

 

Rồi sau đó 1 thời gian khá lâu cũng không liên lạc, chỉ âm thầm từ xa dõi theo cô ấy, lâu lâu đi qua chỗ làm cô ấy thì một lần vô tình gặp được, thấy cô ấy bước đi tập tễnh. T đoán là cô ấy chắc cũng mới bị té xe xong (năm đó xui thiệt chớ, giữa năm té 1 lần, cuối năm thêm 1 lần nữa). Rồi mùa noel cũng tới, cũng không biết làm gì nhiều, t có chuẩn bị 1 món quà, mua những món đồ nhỏ nhặt + 1 tấm thiệp ẩn danh và khi tới nhà cô ấy vì không có ai ở nhà nên đã gửi nhờ hàng xóm (cũng không biết cô ấy có nhận được hay không). Khi đó chắc sự thiếu tự tin, sự sợ đối mặt là lý do mà t không dám tạo bất ngờ, mặt đối mặt với cô ấy. Một hành trình mà nếu không có sự liều, thử hết mình 1 lần, chấp nhận 1 thất bại thì sẽ mãi mãi là 1 điều thất bại…

 

Và rồi thời gian trôi dài mãi tới gần 1 năm sau đó, t cũng có 1 lần thử xem có gặp được cô ấy hay không, và cũng đã gặp, cũng hẹn được 1 buổi hẹn gặp, và không lâu sau đó cô ấy đi lấy chồng…


"Và anh không thể nào hiểu được biển

Nên anh không thể nào hiểu được em
Không thể nào hiểu được tình yêu
Như giọt nắng không thể hiểu được đêm
Tất cả về em anh đều không hiểu
Nhưng anh hiểu duy nhất có 1 điều
Anh và yêu và sẽ yêu tất cả
Kể cả những nỗi đau mà em đã mang đến" - BINZ

 

Vài dòng nhắn gửi đến cô ấy (nếu cô ấy có vô tình xem được bài này):

T chúc bà có thật nhiều hạnh phúc, gặp thật nhiều may mắn. T biết sắp tới bà sẽ phải đối mặt với nhiều khó khăn, thử thách mới, nhưng t tin, và luôn tôn trọng, ủng hộ quyết định lựa chọn anh ấy của bà sẽ là 1 điều hoàn hảo nhất. T tin anh ấy sẽ trân trọng bà, cùng thấu hiểu với những khó khăn, tìm ra hướng giải quyết phù hợp nhất và cùng nhau vượt qua nó, đó là điều vô cùng đang quý, t rất trân trọng, ngưỡng mộ đến từ các cặp vợ chồng.

 

Hành trình nào cũng tới hồi kết và nó luôn là 1 phần theo ta suốt hành trình dài. Cảm ơn mọi người vì đã đọc tới đây, hy vọng những điều tốt đẹp sẽ luôn tới với tất cả, vì sau cơn mưa trời lại sáng.

 

02/01/2022

 

Kakari

Nhận xét